Buổi họp đầu năm 2018 của Trunghocbmt68-75 tại BMT vào ngày Thứ Năm, 22 Tháng 02 Năm 2018, nhằm ngày mùng 7 tết Mậu Tuất, Mong các bạn dự họp đông đủ

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

CÂY GẠO NGÀY XƯA


Thế là, chị ơi, rụng bông Hoa Gạo…
Ô hay! Trời không nín gió cho ngày chị sinh…
                                     ( Lời bài hát : Chị tôi)

Cây Gạo- người Ban Mê thường gọi nó là cây Gòn. Khi hoa Gạo kết trái thì đó là trái Gòn. Hằng năm, lúc giao mùa, khi trời sắp chuyển mưa, những trái Gòn hình dáng con thoi, khô vỏ, nứt tách ra, tung vào gió những túm bông Gòn làm trắng cả một khoảng không gian mênh mang.
Ở ngã tư PBC- NTP (tên ngày trước) có hai cây Gòn không biết mọc tự thuở nào,
chúng đứng bên nhau như đôi bạn tâm giao, khi mình biết đến thì chúng đã cao to lắm, chả thế mà mùa hoa Gạo nở, từ xa đã thấy đỏ thắm cả một góc trời. Ngày xưa, tại gốc cây Gòn này, có một cô trò nhỏ từng đứng lặng yên để chờ … đám tang đi qua, vì nhớ lời cô giáo dạy “Khi đi đường gặp đám tang đi qua, các em nên dừng lại, bỏ nón xuống chào”.
Còn ở cuối đường PBC – mãi sau này mình mới biết – cũng có một cây Gòn, chẳng biết nó đã đứng đó tự bao giờ, lặng lẽ nghiêm trang nơi cửa nghĩa trang, đón từng người con của Ban mê trở về xứ cát bụi.
Trên quãng đường quen thuộc đến trường, ở ngã tư PBC(cũng lại PBC)- LTK có một biệt thự xinh xắn ẩn mình dưới những tán cây xanh tươi, cũng có một cây Gòn. Nghe nói biệt thự đó là nhà thầy Lê Viết Lâm, thầy dạy bọn mình môn Công dân năm lớp 11. Có thể nhiều bạn cùng khối không biết thầy vì thầy làm việc ở Tòa án, chỉ đến trường khi  có giờ lên lớp. Cũng sau năm học ấy, mình không gặp lại thầy, không biết thầy và gia đình bây giờ ở đâu… Cầu mong thầy cùng gia đình thầy an khang, hạnh phúc.
*
*  *
Cảm ơn TC đã nhắc mình nhớ đến hình ảnh cây Gạo – cây Gòn đầu phố, một hình ảnh đẹp trong ký ức xa xôi. Còn  việc TC mô tả rõ nét về chân dung ai đó , thì Lê Khuyên ơi, bạn nên đồng ý vậy đi, hình ảnh bạn bè trong hoài niệm luôn luôn là đẹp đẽ, dễ thương, thường là đẹp hơn cả người thật. Thời gian qua đã quá lâu, cũng có thể TC nhớ nhầm về một cô bạn nào khác và mình nghĩ rằng các bạn trai nhút nhát ngày ấy ai cũng đã sớm có cho mình một “Hoàng Thị… Ngày xưa…”
-     Vâng, “ai cũng có một thời rưng rưng nhớ”…
-     Ờ, “…một thời không dễ gì quên”…
*
*  *
Và… hình như Harry Potter đã vung cây đũa thần gia truyền, lẩm nhẩm câu thần chú… cảnh vật đổi thay.
Đường PBC đã trở thành con đường rộng dài, đã cất đi “hai cây Gòn đầu phố;
Nơi biệt thự xinh xinh tĩnh lặng bây giờ là một Ngân hàng bề thế;
Cây Gòn cuối đường thì vẫn còn đứng đó như để làm trọn lời nguyền- sứ mạng đưa tiễn – mặc dù ngày nay người ta “về trời” không qua ngả đường đó nữa, nơi đó sẽ là một công viên…
Cô trò nhỏ ngày ấy nay đã thành một bà già lẩn thẩn ngồi nhớ chuyện ngày xửa ngày xưa, lẩm bẩm nói chuyện một mình:
- … Cây Gòn hoa đỏ như lửa, trái bung bông trắng mơ màng… thì kêu là cây Gòn chớ sao kêu cây Gạo ha !? Mấy người thiệt ngộ …
  
  -- N.B --
                                                           

2 nhận xét:

trunghocbmt68-75 nói...

Cây gạo, mộc miên, gòn, roca (Cămpuchia)
Tên khoa học Gosampinus malabarica (D.C.) Merr., (Bombax malabaricum DC., Bombax hepta[hylla cav).
Thuộc họ gạo Bombacaeae
A. Mô tả cây
Cây gạo có thể cao tới 15m hay hơn, cành mọc ngang với những gai hình nón, thân cũng có gai. Lá sớm rụng, kép chân vịt với 5-8 lá chét hình mác hay hình trứng, dài 9-15cm, rộng 4-5 cm. Hoa đỏ, nhiều, mọc trên những cành nhỏ trước khi có lá non. Quả nang hình thoi, dài 8-15cm với năm van cứng, mặt trong có nhiều sợi bông. Hạt hình trứng, xung quanh có lông dài, trắng, mịn.

Khác với cây bông gòn, cùng họ gạo(Bombacaceae)có lá và trái giống như gạo, sợi dùng làm gối, hoa trắng...

Long Banmethuot nói...

Xin moi cac ban xem hinh Thay Le Viet Lam , hien dang song tai Uc.



http://www.flickr.com//photos/thbmt/sets/72157628976937015/show/

Long Hoa.