Buổi họp đầu năm 2018 của Trunghocbmt68-75 tại BMT vào ngày Thứ Năm, 22 Tháng 02 Năm 2018, nhằm ngày mùng 7 tết Mậu Tuất, Mong các bạn dự họp đông đủ

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Ước Vọng Lên đường - Trần Châu


 Thời niên thiếu chúng tôi có một nhóm bạn cùng chung sở thích: thích tìm hiểu khoa học, thích thể thao, mạo hiểm và thích đi đây đi đó mà bây giờ mọi người gọi là đi du lịch. Lúc đó chúng tôi là những Hướng Đạo sinh thuộc Đạo Đaklak của tỉnh nhà.

    Trong những lần cắm trại Hướng Đạo, khi ánh sáng từ đống lửa trại bập bùng mờ dần rồi vụt tắt để nhường lại không gian cho bóng đêm ngự trị là lúc chúng tôi chui rúc vào những căn lều nhỏ cắm giữa bìa rừng trong hoang vắng và lạnh lẽo dưới trăng đêm. Nằm bên nhau, chúng tôi thức cho tận sáng để cùng phát hoạ nên những ước mơ của một thời niên thiếu đầy mộng tưởng. Hồi đó chúng tôi có những ước mơ rất trẻ con nhưng luôn cháy bỏng và thôi thúc: Chúng tôi mơ, khi quê hương mình thống nhất, hai miền Nam Bắc sẽ không còn cách trở bởi dòng Bến Hải chia đôi, chúng tôi với kinh nghiệm Hướng Đạo của mình sẽ làm một cuộc viễn du từ Nam ra Bắc bằng xe đạp, vừa đi vừa cắm trại, thăm thú dọc đường rồi đi thăm những danh lam thắng cảnh ở các tỉnh thành của mọi miền đất nước và ước mơ to lớn nhất trong đời là nếu có dịp để được đến những nơi mà ở đó sở hữu những kỳ quan của thế giới: Kim Tự Tháp ở Ai Cập, Tháp Ngiêng, đấu trường Colosseum ở Ý, Vạn L‎y' Trường Thành ở Trung Hoa, Tháp Tour Eiffel, Nhà thờ Đức Bà, viện bảo tàng Louvre ở Pháp, thác Niagara, tượng Nữ Thần Tự Do, Công Viên đá vàng ở Hoa Kỳ…..mà chúng tôi đã được biết qua những chương trình học, trong những cuốn sách như English for Today của môn Anh văn hay cuốn Cours de Langue của Pháp văn hoặc đã say mê đọc nó từ những tạp chí khoa hoc đầy ly' thú. Vâng, chúng tôi thật rất muốn đến những nơi ấy để được tận tay sờ, tận mắt thấy những gì mà một thời của tuổi thơ mình đã được nghe nói đến trong niềm ngưỡng mộ vô biên. 
      Năm 1975 dòng Bến Hải đã nối lại đôi bờ để hai miền hợp nhất nhưng ước mơ viễn du Nam Bắc của một thời niên thiếu ấy đã vỡ tan như những bong bóng nước mong manh dưới cơn mưa bão, nó bất khả hiện thực bỡi những qui đinh khắc nghiệt sau cuộc chiến. Chuyến viễn du ấy, niểm mơ ước đơn giản ấy của chúng tôi đã không thể thực hiện, để rồi nó mãi mãi trở thành một chuyến đi chỉ có trong mộng tưởng và chúng tôi phải đành chôn kín chuyến " viễn mơ "  ấy vào tận đáy lòng bởi lẽ lúc đó mọi người còn nhiều việc phải làm hơn cho dù có thể là những công việc rất tầm thường  như cơm, áo, gạo, tiền…để bản thân và gia đình được tồn tại.
      Dẫu trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì thời gian cũng sẽ không bao giờ dừng lại, nó vẫn lặng lẽ trôi và tuổi đời cứ thế đã chồng chất theo năm tháng, tuổi càng lớn thì những ước mơ nóng bỏng ấy lại càng bị đẩy lùi vào vùng tận cùng sâu thẳm của ky' ức con người, vùng của sự lãng quên.
    Cho đến một ngày……ngày mà tôi đã thật sự may mắn đươc một cơ hội để có thể thực hiện ước mơ thời niên thiếu của mình. Đó là một buổi sáng ngày 12/7/1992 từ phi trường Tân Sơn Nhất trên chiếc boeing 747 tôi đáp chuyến bay quá cảnh Manila-Philipines trong chặng đường dài để đi định cư tại Hoa ky`. Tôi còn nhớ rất rõ tâm trạng vừa bồi hồi và kích thích của mình lúc bấy giờ như thế nào. Xa quê hương ruột thịt, xa người thân, xa hàng xóm láng giềng, xa anh em bạn bè thân thiết mà không biết ngày trở lại thì làm sao có thể tránh khỏi những cảm xúc bồi hồi của một kẻ tha hương đang trên con đường lưu lạc. Phần khác tôi bị kích thích ( so excited ) vì Việt Nam sau những năm tháng đóng cửa đã làm cho sự hiểu biết về những thay đổi theo hướng tích cực của thế giới bên ngoài của bản thân mình đã không được cập nhật đầy đủ, do đó trước sự hào nhoáng và tân kỳ cũng như cách hành xử lịch sự và đầy tự tin của những con người, của những du khách mà tôi đã được chứng kiến ở Manila International Airport ngày hôm đó đã thực sự làm cho tôi cảm thấy choáng ngộp và đầy kích thích. Cũng từ hôm ấy sự cảm nhận mình là một con ếch tội nghiệp, bấy lâu nay chỉ được nhìn trời qua miệng giếng càng thêm rõ nét, có khác chăng là ngày hôm nay con ếch nhỏ bé ấy đã có cơ hội thoát khỏi để chợt nhận biết rằng ngoài kia còn có một vùng trời rộng lớn hơn và đặt biệt khoảng trời bao la ấy không chỉ của riêng ai mà nó là của tất cả mọi người, ( ngày hôm nay với khuynh hướng về một thế giới toàn cầu hoá đã nói lên điều đó ). Dĩ nhiên cơ hội đi đến, tiếp cận để tìm hiểu và chiêm ngưỡng về nó có được nhiều hay ít đó là tuỳ thuộc vào khả năng, trình độ, sự may mắn và niềm ao ước đến với nó của riêng mỗi chúng ta đã mãnh liệt như thế nào.
   Ngày hôm ấy, ngày 12/7/1992 hơn lúc nào hết, giấc mơ của một thời tuổi trẻ lại một lần nữa chợt bùng lên mạnh mẽ trong trái tim tôi, đó là giấc mơ của một Ước Vọng được Lên Đường.
( còn tiếp phần 2 Lên Đường )

Seattle, January 18th, 2013
Trần Châu.

Không có nhận xét nào: