Buổi họp đầu năm 2018 của Trunghocbmt68-75 tại BMT vào ngày Thứ Năm, 22 Tháng 02 Năm 2018, nhằm ngày mùng 7 tết Mậu Tuất, Mong các bạn dự họp đông đủ

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

THĂM THẦY CÔ NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO


    Ngày còn đi học mong đến tết, đến hè để nghỉ học , để đi chơi , thấy thời gian trôi sao  lâu quá. Còn bây giờ già rồi, không chờ không mong mà thời gian cứ quật quật qua đi.  Chỉ như mới đây thôi  mà giờ đã một năm rồi. Hôm nay Ban liên lạc  lại đại diện các bạn 68-75 đi thăm thầy cô nhân ngày hiến chương Nhà Giáo.
     Khởi hành tụi mình đến thăm hai cô giáo cũ đều không có nhà. Cô Đào Nguyên đi thăm gia đình bên Mỹ, còn cô  Nguyễn Thị Bê thì đi Sài Gòn. Không gặp được cô, giỏ hoa sợ héo đi, nhưng lòng tụi mình lại vui. Có dịp mấy cô đi  đây đó cho vui , cho trẻ trung .  Ngày còn trẻ đã lận bận gia đình, con cái, công việc  rồi.. Chúc hai cô đi vui vẻ, và hưởng một ngày Nhà Giáo ở xa, được hạnh phúc, đầm ấm. Và… ở Ban Mê,  nơi  đây có đám học trò già vẫn nhớ hai cô giáo cũ ạ.

     Vậy nên thầy Trần Thế Vũ là người đầu tiên tụi mình đến ngày hôm nay mà gặp mặt. Thầy đang ngồi bên bàn máy tính, thấy thầy khỏe và đang say sưa làm việc , tụi mình vui lắm. Sức khỏe thầy mỗi một ngày được cải thiện hơn, dù hiện nay mỗi tuần thầy vẫn phải chạy thận hai lần. Nhưng về tinh thần thì mình thấy thầy phấn chấn, sáng suốt và rất nhiệt huyết trong công việc. Thầy đang dịch và nghiên cứu về các sách toán học, thầy nói về toán cho tụi mình nghe, cái môn học mà thầy yêu thích suốt cả cuộc đời. Đám học trò lâu nay rời xa sách vở cũng say sưa lắng nghe. Khi thầy nói mình thấy thầy đầy nhiệt huyết và hạnh  phúc. Đó chắc là một động lực lớn giúp thầy vượt qua căn bệnh và sức khỏe được tốt hơn như hôm nay. Động lực khác nữa mình nghĩ là cô, lúc nào cô cũng chăm sóc thầy chu đáo và âm thầm  để thầy yên tâm làm việc.





     Thầy Hoàng Nga cũng là một bệnh nhân khác, chắc các bạn cũng biết thầy bị tai nạn xe cách đây hai tháng . Hôm nay đến các bạn đều nhận xét thầy khỏe và còn đẹp lão hơn hồi chưa bệnh. Thầy vẫn còn phải dùng nạng và đang tập di chuyển , xê dịch hằng ngày để đi lại bình thường. Tất nhiên là không dễ dàng một chút nào, nhưng thầy vui vẻ và lạc quan. Nhà của thầy như tràn ngập tiếng cười, cô cũng  lạc quan và khôi hài nữa. Mình cảm nhận được hạnh phúc và tình yêu của hai người và mình tin có cô bên cạnh thầy sẽ vượt qua được hết , thầy ơi.




 Năm nay đến thăm thầy Bùi Tiến lần đầu tiên mình gặp cô, thêm một cặp đôi bên nhau nữa các bạn. Mọi năm không gặp được cô ở nhà vì cô bận buôn bán , năm nay cô lớn tuổi, sức khỏe cũng giảm sút nên nghĩ ngơi ở nhà, phần còn chăm sóc lo lắng cho thầy nữa. Mình nhìn thấy trên bàn một chồng sách, hình như thầy cũng đang làm việc. Mình hỏi mới biết thầy đang đọc, viết và giảng cho giới trẻ về kinh Phật. Các thầy tuy lớn tuổi những vẫn đang cố gắng làm việc có ích cho xã hội, thật đáng quý.  







     Thầy Vũ Đăng Độ thì có thể là lớn tuổi nhất trong các thầy, vì thầy là một trong những học sinh ở các khóa  đầu  của trường Trung Học Ban Mê Thuột. Lúc đó còn thầy hiệu Trưởng đầu tiên  Đổ Trọng Thạc,  trường có tên là Trung Học Nguyễn Trường Tộ. Đã bảy mươi rồi.nhưng dáng người thầy thanh nhả, tóc còn đen và trông trẻ hơn tuổi. Bạn Vinh nhắc lại một kỷ niệm ngày còn học với thầy năm lớp 6, bạn Nam ngồi gần bên thầy các bạn trêu cũng già gần bằng thầy, bạn Phong thì đại diện mời thầy năm nay tham dự họp lớp sau tết kỷ niệm 60 năm thành lập trường, mà thầy là một trong những học sinh còn lại ở BMT đã học những khóa đầu tiên của trường .




    Cứ mỗi năm đến thăm thầy Trần Hữu  Thọ mình lại thấy thầy khỏe dần ra. Điều này có người bệnh tai biến  giống như  thầy không làm được. Chứng tỏ thầy có một ý chí mạnh và sự luyện tập kiên trì. Năm nay thầy đẹp trai hẵn ra nghe, mình như nhìn thấy lại cái nét của thầy ngày xưa, lúc thầy còn đi dạy. Không phải chỉ mình đâu, các bạn đều nhận xét như vậy đó. Và điều này làm tụi mình vui lắm nên mời thầy lại đến dự họp lớp với tụi mình năm sau,  mấy năm rồi thầy vì lý do sức khỏe không đi.




      Trời Ban Mê tháng 11 nắng dịu nhẹ, gió mát lay động những khóm cây dọc đường vào Chi Lăng nhà thầy  Vũ Văn Tường. Thời tiết đẹp cho một chuyến viếng thăm, cũng thuận tiện cho nhà nông mùa thu hái cà phê đang chín đỏ trên nương rẫy.Nhà thầy  cũng giống như nhiều nhà vườn ở đây, trước nhà là một khoảng sân xi măng rộng để phơi cà phê. Thầy lớn tuổi không lao động được nữa việc rẫy vườn thầy giao lại cho con cái, nhưng thầy vẫn trông trẻ hơn tuổi, lại vui vẻ cười nói sang sảng nên trông càng trẻ hơn.




      Các bạn ở Saigon ( Bạch Trầm, Tuấn, Thuyền, Hùng, Phượng)  đến thăm thầy Nguyễn Quốc Hùng, thật vui vẻ và thân mật...


 ...Sau đó thầy chiêu đãi món lẩu để có sức  mà dzìa


 Thăm cô Dương Thị Ngọc Sương tận Gò Vấp



Thăm cô Phạm Thị Mười và thắp nhang tưởng nhớ thày Dương Quang Định



...
Đến thăm thầy mỗi năm  đám nữ tụi mình thì một già đi trông thấy. Nhưng các thầy cô  như chửng lại không gìà đi mà còn trẻ  ra. Hồi xưa đi học thì khoảng cách thầy trò  xa lắc, bây giờ mấy ông bạn già mình ngồi gần thầy cứ là "Same Same" ( nói vậy để mấy ông bạn mình còn lo trang điểm nhan sắc cho trẻ trung lại thôi , chứ các bạn nam lớp mình cũng được lắm …hi hi…. ).
       Còn thầy cô mình thì đúng là một dấu hiệu tốt sau một năm các bạn nhỉ.  Nhân đây ban liên lạc cựu học sinh 68-75 cũng gởi đến tất cả các thầy cô ở xa lời chúc  sức khỏe, bình an  với lòng nhớ ơn và tình cảm thương mến của đám học trò già ngày xưa.    
              
                                                                                                       C.T.V

Không có nhận xét nào: