Buổi họp đầu năm 2018 của Trunghocbmt68-75 tại BMT vào ngày Thứ Năm, 22 Tháng 02 Năm 2018, nhằm ngày mùng 7 tết Mậu Tuất, Mong các bạn dự họp đông đủ

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

NGÀY MUỘN CỦA CHA

     Nhóm C.T.V
---------------------------------------------------------------------------------------------
 Bạn nào cùng học với tụi mình ở cái lớp con gái khóa 68-75 chắc không quên được Lê Quang Lễ. Bạn ấy đặc biệt vì có cái tên rất nam nhi, bạn lại to, cao ráo,  dáng dấp cứ như Tây, nước da trắng và nói chung là xinh đẹp. Nhìn bạn tràn sức sống, khỏe mạnh và yêu đời, chỉ khi xa bạn mãi mình mới biết trong cái vẻ ngoài ấy là một Quang Lễ, hay khóc, hay buồn và mềm yếu biết bao nhiêu.
    Mình nhớ mãi lần đi picnic ở Cầu 14 mùa hè năm cũ, tụi mình đã ngồi bên bờ sông cát trắng nghe Lễ hát bài Hẹn Hò của Phạm Duy. Hôm ấy sao bạn hát buồn quá, cứ mềm như một dải lụa làm lòng mình cũng rưng rưng theo.Mình cứ nghĩ là tại mình dễ cảm động nhưng không biết là một điềm báo, chỉ năm sau thôi  bạn bỏ tụi mình đi mãi.
    Mùa hè năm 1975, cũng vào tháng 6 như bây giờ ba mươi chín năm về trước lớp mình  chia tay nhau . Cứ tan tác như một đàn chim nhỏ chưa đủ lông đủ cánh, mà vẫn tung mình vào chuyến bay đời. Rất lâu bạn bè không có tin tức gì về nhau. Mãi sau này mình mới biết không lâu sau ngày chia tay ấy bạn mất. Trong lớp mình vẫn đau đáu một điều là chưa đến thăm mộ bạn gần 40 năm dù chỉ một lần.
    Mùa hè năm 2013, Kim Thủy, là  bạn thân của Lễ về lại Ban Mê, cùng với Hoàng Anh và đám bạn gái cũ tìm hỏi thăm về tin tức gia đình bạn. Có người bảo rằng cả gia đình bạn đã chuyển đi nước ngoài. Hoàng Anh cũng tìm về nghĩa trang cũ nơi ngày xưa Thủy và Anh đã đưa tiễn bạn nhưng tìm mãi cũng không thấy….vậy là tin tức mù tăm…
     Có một ngày bạn Đỗ tự Nam gọi cho mình : Yến ơi, bố của Lễ vẫn còn ở đây, và mộ Lễ đã cải táng về gần gia đình. Đối với cả lớp mình đó là một tin tức quý giá. Ngay ngày hôm sau Nam lái xe đưa cả nhóm tụi mình đi tìm mộ bạn, và thăm bố của Lễ. Ông ở cách xa thành phố 12 cây số. Quang Lễ mất lúc ông không có ở nhà, ngày ông về gia đình tụ họp lại và ông đem con về một nghĩa trang gần nhà, để tiện hương khói. Chắc cũng vì thương cô con gái cưng ông không nỡ ra đi.
      Kim Thủy và Hoàng Anh rất  thân với Lễ nên đã biết ông từ ngày còn đi học. Hai bạn nói ngày xưa ông oai phong lắm. Mình và một số bạn thì hôm ấy mới gặp ông lần đầu ( mà cũng không biết là lần cuối ). Ông cũng đã ngoài 80 , đôi mắt không còn trông rõ, mái tóc bạc phơ nhưng vẫn nhớ được nhiều kỷ niệm cũ. Khi bác biết tụi mình là bạn của Lễ ông nói với cô con dâu : Người hồi xưa người ta tình cảm lắm con ạ…Đó là câu nói cuối cùng của ông mà mình nhớ được.
      Chia tay Bác tụi mình nói với nhau là sẽ trở lại . Tết  trôi qua, Lớp mình sắp  gặp nhau  lại vào mùa hè này. Hai bạn Công Minh và N.T. Bình cũng đã bàn bạc sẽ vào thăm bác. Cả lớp mình không quên ngày xưa, những dịp lớp mình tổ chức picnic bác đã cho xe Jeep, hay GMC chở cả lớp đi chơi. Đối với Ông có lẽ chỉ là một việc nhỏ, không đáng quan tâm, nhưng tụi mình thì nhớ mãi. Vào cái thời mà cuộc sống còn khốn khó, lại chiến tranh khói lửa. Được đi học đã là may mắn nói gì đến chuyện đi chơi. Với chúng con bác đã hào hiệp biết bao nhiêu, có bác hỗ trợ chúng con có thêm những giây phút kỷ niệm thân ái bên nhau mà mãi về sau vẫn nhớ.
     Chỉ sau “ Ngày của Cha “ một hôm là Bác đã ra đi. Chúng con chỉ tiếc là không đến sớm hơn nữa để được gặp bác. Dẫu biết là tuổi già như lá vàng trên cành, nhưng chúng con cũng rưng rưng buồn khi trễ một bước chân. Một người Cha nữa đã ra đi, những người cha của muôn năm cũ. Những người đàn ông hào hiệp, mạnh mẽ và tốt đời bây giờ khó tìm thấy.

 .
     Hôm nay chúng con đến đây, thay  cho cô con gái cưng Quang Lễ thắp nén hương cho Cha, Xin người Yên nghỉ.



                                                                                                                       
 Nhóm C.T.V

Không có nhận xét nào: