Buổi họp đầu năm 2018 của Trunghocbmt68-75 tại BMT vào ngày Thứ Năm, 22 Tháng 02 Năm 2018, nhằm ngày mùng 7 tết Mậu Tuất, Mong các bạn dự họp đông đủ

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

TRẢI LÒNG

TÊ TÊ HÁT A
     Ừ mình đây, Anh đây thưa tất cả các bạn bè rất là quý mến. Thật bỡ ngỡ sửng sốt  khi bỗng dưng mình có mặt trên trang báo mạng của Trung Học Tổng Hợp 68-75, với một bài viết mang chút gì đó bí mật, khiến nhiều bạn phải nhíu mày, bóp trán, suy nghĩ…bó tay. Xin cảm ơn các bạn với những lời chúc chân tình, mình thật sự cảm động. Thôi thì hãy cho mình vài phút trải lòng,  tâm tình đôi điều với các bạn về những ngày đầu bước vào trường Tổng Hợp.
     Mình đến với lớp 10A1 vào một buổi trưa nóng nực, đầu tháng 9 năm 1972. Chân ướt, chân ráo mới nhập khẩu về Ban Mê Thuột, mình không biết tí gì về đường xá, trường lớp nên mình mặc một chiếc áo dài trắng toát đi học. Bố vừa chở đến trường, đang loay hoay tìm lớp thì gặp ngay thầy Hiệu Trưởng "em lên văn phòng gặp tôi”. Mình lật đật đi lên văn phòng có cái  bảng Phòng Hiệu Trưởng. Chưa nói được gì, thì thầy đã dùng ba toong quất cho một cái khá đau vào mông "sao dám mặc áo dài trắng đi học”. Mình giật bắn người”dạ thưa thầy con là học sinh mới ạ”. Thầy nghiêm mặt " ở  tỉnh nào về” Mình vội vàng thưa” thưa thầy con ở Kon Tum “ Thấy gương mặt thầy dịu lại mình nói tiếp” thưa thầy Kon Tum mùa hè đỏ lửa ạ”. Hình như thầy cũng hối hận vì cái quất đó nên thầy viết cho mình cái giấy vào lớp và căn dặn nhẹ nhàng “nhớ may áo dài xanh cho  đồng phục  với các bạn nhé”. Ra khỏi văn phòng mình vừa đi vừa chảy nước mắt. Mà chưa hết đâu các bạn ạ, tan học, mình có biết gì về đường xá đâu. Nhà ở đường Hàm Nghi (Nay là Lê Đại Hành) mình cứ đi thẳng  một mạch xuống cổng số 1, trước cổng trường Hưng Đức, rồi đứng đó luôn. May mà có đứa cháu gọi bằng  cô học ở Hưng Đức nhìn thấy lơ ngơ ở đó nên đến chở về. Chao ơi thật là một ngày đầu nhập học đáng nhớ.
     Vào lớp học được khoảng hai tháng, chưa kịp quen hết các bạn mình bị một phen hú hồn nữa..Đầu giờ chiều, cả lớp đang học anh văn với thầy Đại Hiền thì thầy Chi trên văn phòng xuống bảo cả lớp đứng dậy. Với khuôn mặt rất hình sự thầy đi lên đi xuống rồi từ từ tiến tới chỉ vào mình “em này, đi lên văn phòng”. Ôi trời ơi không biết chuyện gì nữa đây, mình đã mặc áo dài xanh đồng phục rồi mà. Nhưng lên văn phòng rồi mình mới biết có cả trăm bạn đang ở đó, đủ mọi cấp lớp cả nam lẫn nữ...Thì ra mình được chọn để tập thao diễn tuần lễ học đường. Hơn 1 tháng cứ  diễn tập nghiêm nghỉ 1234. Đến ngày khai mạc ở Sân Vận Động tụi mình đen nhẻm đen nhèm, nhưng vui và cũng là một kỷ niệm khó quên.
      Còn rất nhiều, rất nhiều, những kỷ niệm đáng nhớ, đáng trân trọng trong đời học sinh lắm các bạn ạ. Ai cũng có một khoảng trời riêng đong đầy kỷ niệm. Để rồi khi lớn lên, phải bươn chải phải lo toan với đời, thi thoảng ngồi một mình, nhớ về một mảng ký ức rồi bâng khuâng, rồi nuối tiếc, và cũng thật trân trọng vì nó đã đến với ta trong đời.
      Một phút tâm tư gởi đến các bạn, các bạn vui lên nhé! -đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt-. Chỉ cần bật máy mở trang Trung học BMT của chúng ta là cảm thấy gần nhau hơn, nhớ về nhau nhiều hơn phải không nào.
      Mình cũng chân thành cảm ơn bạn Châu ( một người bạn ở nơi rất xa) đã gởi thiệp và những lời chúc tốt đẹp đến cho mình. Mình rất vui khi đã bóng xế chiều tà lại có được một ngày sinh nhật thật ý nghĩa và đầm ấm tình bạn. Năm sau  các bạn còn hứa là sẽ tặng mình 1 vé máy bay đi lên sao Hỏa chơi, nhưng cảm ơn trước nhe , mình không đi đâu, ở đó một mình không có bạn bè buồn lắm. Mà các C.T.V này cũng khôn lắm ngày cá tháng tư nói sao chả được.
     Vậy các bạn đã đoán ra ngày sinh nhật của mình chưa, đó là ngày 1 tháng 4. Ngày mình sinh ra cũng là ngày mất của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nên mình cũng xin lấy một câu hát của ông để kết lại phút trải lòng này
    .... Dù đến rồi đi ta cũng xin tạ ơn đời…
 Thân chào.
                                                                                         TÊ TÊ HÁT A

1 nhận xét:

Y Thương nói...

Ông thầy HT này kỳ cục thiệt, con gái lớp 10 lớn rồi, lại mới lớ ngớ đến trường, không hỏi thăm câu nào lại quất gậy vào mông người ta, đúng là thầy... nhảm nhí !
Rồi hôm đó Anh có khóc không ?